Bài đăng phổ biến

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 2 năm 2012

ĐẦU NĂM RỒNG.. THAM NHŨNG


Hai chữ “tham nhũng” được dịch là “lợi dụng quyền hành để nhũng nhiễu dân và lấy của” theo Từ Điển Tiếng Việt do Viện Ngôn Ngữ Học ở Hà Nội xuất bản năm 1992.
Chữ “tham” thì chúng ta thường nghe nói đến và chúng ta phần lớn đều biết nghĩa chữ này. Trong năm nguyên nhân đưa đến cái khổ theo triết lý nhà Phật, tham đứng đầu. Trong văn chương bình dân Việt Nam, chữ tham thường đi với những chữ khác như tham lam, tham ăn, tham quyền cố vị, tham thực cực thân, tham ái v.v…
Còn chữ “nhũng” thì it khi chúng ta nghe hay dùng đến. Người Việt sinh trưởng và lớn lên ở miền Bắc VN hay nói “nhũng nha nhũng nhẵng” để nói về tính tình dằng dai không dứt khoát. Ngoài ra có chữ “nhũng nhiễu” tức là quấy rầy đòi hỏi hạch sách như trường hợp các vị quan cầm quyền “nhũng nhiễu” dân.
Theo từ điển Bách Khoa Toàn Thư của Wikipedia trên mạng thì Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế (MBQT, Transparency International – TI) định nghĩa tham nhũng là “hành vi của người lạm dụng chức vụ, quyền hạn, hoặc cố ý làm trái pháp luật để phục vụ cho lợi ích cá nhân”. Tổ chức MBQT có làm một cuộc thăm dò tình trạng tham nhũng trong 159 nước và công bố kết quả đầu tiên năm 2005 theo đó cho thấy gần 70% các nước được thăm dò có tính trạng tham nhũng nghiêm trọng. Một kết quả đáng buồn. Và lại buồn hơn khi thấy nước Việt Nam yêu quý của chúng ta nằm trong số 60 quốc gia cuối bảng.
Hai câu hỏi đi qua đầu tôi khi viết đến đây nhưng tôi sẽ đợi một dịp khác để bàn về hai câu hỏi này, đó là : (1) nguồn gốc của tham nhũng, và (2) biện pháp chống tham nhũng. Trở lại kết quả thăm dò của MBQT, chúng ta nhận thấy là đại đa số các nước nghèo là những nước có tình trạng tham nhũng kinh hoàng nhất. Các bạn chắc chưa quên tên những chính trị gia tham nhũng nhất thế giới trong thập niên 90 như các ông cựu tổng thống Mobutu Sese Seko của Cộng Hoà Dân Chủ Congo (biển thủ từ 5 đến 8 tỉ đô la US), Suharto của Indonesia (tài sản bằng nửa tổng sản phẩm quốc nội), Ferdinand Marcos của Phi Luật Tân (biển thủ 100 tỉ đô la US), Alberto Fujimori của Peru (biển thủ hàng trăm triệu đô la US) …

 
Thật ra thì tôi không phải là một nhà nghiên cứu về vấn đề tham nhũng. Sở dĩ vấn đề này đập vào mắt tôi là vì lúc đó tôi đang sống ở Cameroun và ở đây nhà nước đang có chiến dịch truy lùng những viên chức cao cấp dính liếu đến những vụ tham nhũng trầm trọng (chiến dịch mang tên Opération Épervier hay dịch nôm na là chiến dịch Chim Bồ Cắt). Không đi vào tính cách chính trị của sự truy lùng này, cảnh sát quốc gia nước Cameroun đã khởi tố, xét xử và lên án hai tổng thư ký Phủ Tổng Thống, bốn vị bộ trưởng và 10 ông giám đốc các ngành, trong đó có cựu đại sứ Cameroun ở Washington DC (USA). Trong vòng 10 năm, kết quả chiến dịch Chim Bồ Cắt cho thấy qua 14 vụ khởi tố, các viên chức cao cấp này đã biển thủ cả thảy 215 tỉ đồng FCFA (= 215,000,000,000 FCFA) (1 USD = 500 FCFA), một số tiền vô cùng lớn nếu chúng ta so lương tháng của một giáo viên ở đây là khoảng từ 50,000 FCFA đến 100,000 FCFA một tháng. Đa số những viên chức cao cấp này đều lãnh những án tù khá đích đáng (từ 10 năm đến 15 năm tù giam cho những vị nào biển thủ dưới 100 triệu và cao nhất là 40 năm tù cho ông giám đốc nhà băng Crédit Foncier du Cameroun, biển thủ 9 tỉ quan FCFA). Hiện tại vẫn còn nhiều vụ chưa được xét xử xong. Và trong những người đang bị truy lùng và chưa bắt được có ông Bộ Trưởng Bộ Công Chánh, biển thủ 7 tỉ quan CFA. Các bạn nào muốn biết tường tận hơn về những vụ án tham nhũng nghiêm trọng của xứ Cameroun có thể tìm đọc tờ báo Jeune Afrique số 2553, xuất bản ngày 13 tháng 12 năm 2009.
Khi đọc những hàng chữ trong tờ Jeune Afrique, tôi cảm thấy tức tức những “ông lớn” xứ này sao có thể nhẫn tâm đến như vậy và đồng thời tôi cũng thấy thương xót người dân nghèo và lam lũ xứ Cameroun. Tôi nói đến sự nghèo đói lam lũ ở Cameroun là tôi nói có sách mách có chứng. Tức là tôi đã nhìn thấy tận mắt khi được dịp đi sâu vào đời sống người dân ở đây qua những việc làm từ thiện mà nhóm chúng tôi (hội những người phối ngẫu ngoại quốc có vợ hay chồng làm việc ở xứ này) đã và đang thực hiện.
Sau bài báo đăng trên Jeune Afrique đó tôi mới tự đặt câu hỏi : thế thì Việt Nam mình thì sao ? Và tôi xin kể sơ ở đây những gì tôi đọc được.
Trước tiên, xin quý vị nghe ông Tổng Thanh Tra Chính Phủ của nước CHXHCN Việt Nam, Trần Văn Truyền, một quan chức hàng đầu về chống tham nhũng, phát biểu trong một cuộc họp báo ở Hà Nội : “…Việt Nam coi việc chống tham nhũng là quốc sách, là sự nghiệp quan trọng liên quan đến sự sống còn của chế độ. Việt Nam đã cam kết và sẽ thực hiện đầy đủ các công việc mà Công Ước Liên Hiệp Quốc đã đề ra…” (ghi chú : Việt Nam đã cùng đại diện 95 quốc gia khác ký Công Ước này tại Đại Hội Đồng LHQ ngày 11/12/2003).
Một điều tôi phải nói ngay là mặc dù nhà nước Việt Nam (VN) từng tuyên bố rằng việc chống tham nhũng là mục tiêu hàng đầu, những vụ tham nhũng đầy tai tiếng trong 9 năm gần đây nhất cho thấy nhà cầm quyền VN không đủ quyết tâm để giải quyết tệ nạn này. Một số dư luận cho là công cuộc chống tham nhũng có thể đạt hiệu quả hơn nếu luật pháp VN minh bạch, và nhất là nếu người tố cáo được bảo vệ, và đặc biệt là các thông tin liên quan đến việc chi tiêu của các cơ quan công quyền phải được thanh tra và công bố rộng rãi.
Gần đây dư luận trong và nhất là ngoài nước đã vô cùng thất vọng trước lời tuyên bố của cựu Chủ Tịch nước VN Nguyễn Minh Triết (NMT) trong bài diễn văn ông đọc trước hơn 800 đại biểu Việt kiều họp tại Hà Nội đầu năm 2010 và tôi xin trích nguyên văn lời nói của cựu Chủ Tịch NMT sau đây để chúng ta cùng suy ngẫm : “…Chúng ta từ một nước trong chiến tranh, chưa có những cái kinh nghiệm trong quản lý, và ở nước người ta đó thì muốn tiêu cực, muốn tham nhũng cũng khó, vì hệ thống luật pháp nó chặt chẽ. Còn ở Việt Nam của mình, thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham, cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư, ở quỹ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút, mượn không thấy ai đòi hết, thì em mượn thêm. Chứ không phải người Việt Nam tham nhũng nhứt thế giới, không phải vậy! Cho nên tui đề nghị quí vị ở nước ngoài khi nghe những thông tin này, rồi nhìn về Việt Nam cũng đừng có hốt hoảng, cứ nghĩ rằng trong nước mình tiêu cực quá... Mấy hồi sao mấy ổng oánh giặc sao giỏi thế ? Mà bây giờ ổng tiêu cực thế... Đây là quy luật muôn đời. Con người ta, trong mỗi người, ai cũng có hỉ, nộ, ái, ố hết chơn. Chúng ta là con một nhà, là con Lạc, cháu Hồng, cùng một bọc trứng sinh ra, trên thế giới này ít nơi nào có cái đó lắm..." (Hết trích).
Một vị Chủ Tịch nước mà phát biểu như vậy về tham nhũng. Tôi thấy không còn chỗ nào để nói.
Và đây là tình hình VN về tham nhũng : theo báo cáo chính thức của Ban Chỉ Đạo Trung Ương về phòng chống tham nhũng, năm 2007, cả nước phát hiện 584 vụ với gần 1300 người có hành vi tham nhũng, gây thiệt hại hơn 860 tỉ đồng VN (= 860,000,000,000 đồng) (1 USD = khoảng 20,000 đồng VN). Trong 584 vụ này, nhà nước chỉ mới đưa ra xét xử 360 vụ. Việc xử lý các vụ tham nhũng tăng dần mỗi năm và tập trung nhiều ở những thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng, Nghệ An, Thanh Hoá, Long An v.v…
Gần đây nhất, Thanh Tra Chính Phủ báo cáo Thủ Tướng kết quả 10 vụ với một giá trị sai phạm tổng cộng là gần 360 tỉ đồng VN. Những vụ được lên báo trong và ngoài nước rầm rộ nhất là :
+ Vụ PMU 18 : câu chuyện PMU 18, tổng giám đốc cá độ bóng đá nhiều triệu đô la Bùi Tiến Dũng, là cái nhọt tham nhủng mưng mủ lâu ngày trong hệ thống chính quyền VN đã vỡ ra. Cái tên PMU được viết tắt từ tiếng Anh (Project Management Unit, tức là ban quản lý các dự án 18 thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải (BGTVT)). PMU 18 này là một ban quan trọng bậc nhất của BGTVT, quản lý hàng trăm triệu đô la Mỹ. Theo báo Tuổi Trẻ, PMU 18 đã làm thất thoát cả trăm tỉ đồng VN qua các dự án nâng cấp quốc lộ và xây dựng cầu đường. Dân chúng vô cùng xôn xao khi nghe tin ông TGĐ Bùi Tiến Dũng (BTD) mang 7 triệu đô đi đánh bạc, số tiền này lấy từ tiền đi vay nước ngoài để xây dựng cầu đường. Khi bị bắt để chờ ngày xét xử, ông BTD lại còn dùng khoảng 1 tỉ đồng VN đi hối lộ các cơ quan điều tra để chạy án ! Theo báo VNNet, BGTVT đã quyết định đình chỉ nhiều chức trách quan trọng mà thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến đang nắm giữ. Cho đến nay vụ PMU 18 có 5 nhân vật bị khởi tố và lãnh án : Bùi Tiến Dũng (16 năm tù), Vũ Mạnh Tuyên (9 năm tù), Lê Thị Thanh Hoà (36 tháng tù treo), Nguyễn Thanh Sơn (2 năm tù treo), Bùi Thu Hạnh (14 tháng 5 ngày tù treo).
+ Vụ PCI Nhật hối lộ PMU Việt Nam : năm 2008, ông Huỳnh Ngọc Sỹ, giám đốc ban quản lý dự án đại lộ Đông Tây, bị bắt. Báo chí Nhật tố giác ông ăn hối lộ 820,000 đô la US từ công ty tư vấn Nhật PCI (Pacific Consultants International). Công tố viện Nhật khẳng định PCI đã cam kết đưa ông Sỹ tổng cộng 2.6 triệu USD. Vụ xử ông Huỳnh Ngọc Sỹ vẫn còn tiếp tục.
+ Vụ nhân viên sứ quán VN ở Nam Phi buôn lậu sừng tê giác : dư luận trong nước chắc cảm thấy nhục nhã cho ngành ngoại giao VN ? Bản tin của đài trưyền hình Nam Phi SABC phát hình đoạn băng cảnh nhân viên Sứ Quán VN tại thủ đô Pretoria đang giao dịch mua bán sừng tê giác với một tay buôn lậu ngay trước cửa sứ quán. Trước chứng cớ rõ ràng, đại sứ VN Trần Duy Thái phải xác nhận người xuất hiện trong đoạn băng chính là bà Bí Thư thứ nhất Vũ Mộc Anh.
+ Vụ mua sắm thiết bị ở 38 bưu điện tỉnh và các thành phố trên toàn quốc do nhà buôn (và cũng được báo chí trong nước gọi là trùm lừa đảo) Nguyễn Lâm Thái (NLT) cầm đầu. NLT đã hối lộ hơn 1 tỉ đồng cho giám đốc, phó giám đốc, trưởng phòng của cả thảy 9 bưu điện lớn ở Việt Nam.
+ Vụ Vietnam Airlines bao cho con một số lãnh đạo bộ ngành đi du học không đủ tiêu chuẩn. Một cách hối lộ để xin đặc quyền khai thác các đường bay trong và ngoài nước.
+ Vụ tham nhũng ở Hóc Môn tháng 08 năm 2009 : Toà Án Nhân Dân thành phố Sài Gòn đã xét xử hai vụ án tham nhũng liên quan đến Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Nguyễn Văn Khoẻ. Ngoài 10 bị cáo truy tố về các tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, Hội Đồng Xét Xử (HĐXX) còn triệu tập khoảng 60 cá nhân, đơn vị có liên quan đến vụ án. Theo cáo trạng, để xin được dự án khu dân cư và công nghiệp sạch với diện tích hơn 6,9 ha tại ấp 6, xã Đông Thạnh, Hóc Môn, vợ chồng ông bà Hà - Hòa với pháp nhân là Công ty Thành Phát, kết thân với Trần Văn Tè (lúc đó là Chủ tịch UBND xã Đông Thạnh), Dương Minh Trung (lúc đó là trưởng phòng tài chính, kế hoạch và đầu tư huyện Hóc Môn) và ông Nguyễn Văn Khỏe, lúc đó là Chủ tịch UBND huyện. Trong quá trình thực hiện dự án này, Công ty Thành Phát đã đưa hối lộ tổng cộng hơn 2,2 tỉ đồng; đồng thời tặng quà, cho mượn tiền tổng cộng nhiều tỉ đồng.
+ Vụ tham nhũng đất đai lớn nhất tại Sơn La: đây là vụ tham nhũng đất đai lớn nhất từ trước đến nay ở Sơn La. Lợi dụng chức trách, nhiệm vụ được giao trong quá trình thực hiện các dự án nâng cấp quốc lộ 6 thuộc địa bàn thành phố Sơn La, từ năm 2002 đến năm 2005, các bị cáo thực hiện việc kiểm kê, áp giá đền bù không đúng quy định. Tám bị cáo đều là cán bộ công chức nhà nước, đều am hiểu pháp luật, nhưng do vụ lợi cá nhân, đã làm trái các quy định, gây thiệt hại tài sản cho nhà nước gần 4,3 tỷ đồng. Toà án nhân dân tỉnh Sơn La tuyên phạt các bị cáo như sau: Nguyễn Văn Huấn, nguyên trưởng phòng quản lý đô thị, thị xã Sơn La (nay là thành phố Sơn La) 8 năm tù giam, với tội danh: "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng"; Nguyễn Văn Kế, cán bộ phòng quản lý đô thị thành phố Sơn La: 3 năm tù giam; Đặng Thị Nga, cán bộ phòng tài chính kế hoạch thành phố Sơn La: 3 năm tù cho hưởng án treo; Nguyễn Hữu Minh, chuyên viên phòng tài nguyên môi trường thành phố Sơn La: 1 năm tù giam; Đỗ Văn Chính, cán bộ ban quản lý dự án xây dựng công trình giao thông, sở giao thông vận tải Sơn La: 4 năm tù giam; Lê Bá Văn cán bộ trung tâm kỹ thuật tài nguyên môi trường, sở tài nguyên môi trường: 3 năm tù giam; Phạm Xuân Diệp, cán bộ ban quản lý dự án đầu tư xây dựng thành phố Sơn La: 30 tháng tù giam; Ngô Ngọc Thu, nguyên tiểu khu trưởng tiểu khu 4, phường Chiềng Sinh, thành phố Sơn La: 18 tháng tù treo.
+ Vụ cán bộ lãnh đạo thị xã Đồ Sơn - Hải Phòng mang hàng chục mảnh đất giá trị tiền tỉ đi chia chác : những người khiếu nại, tố cáo thì bị trù dập, khai trừ khỏi Đảng. Lên tới đỉnh điểm của sự hài hước là bản án sơ thẩm được tuyên với 50,000 đồng tiền án phí cho các bị cáo và hình thức nặng nhất là cảnh cáo. Dân chúg hy vọng là mục đích của sự can thiệp của một số lãnh đạo ở Hải Phòng sẽ được làm sáng tỏ trong thời gian tới, nhất là sau vụ cưỡng chế đất đai mới đây tại Huyện Tiên Lãng (Hải Phòng).
+ Vụ nhà công vụ biến thành nhà tư : do báo chí phát hiện, điều tra và đưa ra công luận đã khiến dư luận cả nước quan tâm. Vấn đề này được đưa lên bàn nghị sự của nhà nước. Ông Hoàng Văn Nghiên, ông Phan Văn Vượng không được TP Hà Nội bán cho 2 biệt thự mà 2 ông đang thuê ở; ông Lê Đức Thúy - Thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam cũng đã phải trả lại nhà số 6 Lý Thái Tổ (Hà Nội) mua sai quy định.
+ Vụ siêu lừa Nguyễn Đức Chi : cùng dự án Rusalk, ông Nguyễn Đức Chi đã “thu gọn” diện tích 32 ha đất của tỉnh Khánh Hoà. Vụ này vẫn còn trong vòng xét xử.
+ Vụ cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước VN bị tố cáo nhận hối lộ trên báo phương Tây : Vụ hối lộ này đã được chính quyền Úc điều tra từ 20 tháng nay, và theo nhật báo Anh Financial Times gần đây, thì một người thân cận với giới điều tra đã cho biết rằng Securency bị cho là đã hối lộ ông Lê Đức Thúy, bằng cách trả hàng chục ngàn đô la tiền học phí cho con trai của ông ở nước ngoài. Ông Lê Đức Thúy là người đứng đầu Ngân hàng Trung ương Việt Nam từ năm 1999 đến năm 2007, trước khi được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Giám sát Tài chính Quốc gia, một chức vụ mà ông hình như vẫn giữ đến ngày nay.
+ Những vụ tham nhũng đang được điều tra từ năm 2011: báo trong nước cho hay là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đề nghị các cơ quan chức năng đẩy nhanh tiến độ điều tra, xử lý các vụ án tham nhũng, gồm các vụ tham nhũng lớn như : Vinashin; vụ Nguyễn Anh Tuấn thuộc Sở Quản lý kinh doanh vốn và ngoại tệ thuộc Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; vụ bà Ba Sương với Nông trường Sông Hậu; vụ Công ty xăng dầu hàng không; vụ Công ty Vinaconex 10 - Ðà Nẵng; vụ ông Ðinh Ðức Phiếu ở Ninh Bình; vụ Trần Văn Khánh, Tổng Công ty vật tư nông nghiệp; vụ Tổng Công ty Rượu-Bia-nước giải khát Sài Gòn; vụ Huỳnh Ngọc Sỹ ở TP Hồ Chí Minh; vụ án Trần Văn Thanh ở Ðà Nẵng; vụ in tiền pô-li-me và ông Lê Đức Thúy.
+Vụ tham nhũng đất lớn nhất ở Nghệ An : Cáo trạng của VKSND tỉnh đã phanh phui việc cấp đất, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất sai quy định. Đồng thời, VKSND tỉnh cũng yêu cầu các cơ quan quản lý cán bộ kiểm điểm nghiêm túc đối với những hành vi sai phạm của họ.
Trong số 10 bị cáo đứng trước vành móng ngựa, có 4 đối tượng bị phạt tù giam giữ có thời hạn gồm: Nguyễn Công Hoàng (SN 1962, nguyên Chủ tịch UBND xã Hưng Lộc) 36 tháng tù giam; Nguyễn Trung Sơn (1966, nguyên cán bộ địa chính xã Hưng Lộc) 42 tháng tù giam; Nguyễn Hồng Thái (1961, nguyên chủ tịch xã Vinh Tân) 30 tháng tù giam, Trần Phong Thuận (1969, nguyên cán bộ địa chính xã Vinh Tân) 24 tháng tù giam. Sáu đối tượng còn lại được hưởng án treo gồm: Lê Văn Thìn (1952, nguyên chủ tịch xã Vinh Tân) lãnh án 24 tháng tù giam, Nguyễn Đình Lương (1942, nguyên cán bộ địa chính xã Vinh Tân) 18 tháng, Đặng Minh Thao (1953, nguyên cán bộ phòng tài nguyên môi trường TP Vinh) 15 tháng, Nguyễn Trọng Giá (1953, nguyên cán bộ UBND TP Vinh) 18 tháng, Đinh Xuân Bình (1958, nguyên Trưởng phòng TNMT TP Vinh) 12 tháng; Cao Tám Thơm (1975, cán bộ Sở Tài nguyên môi trường tỉnh Nghệ An) 9 tháng.
Ngoài ra còn nhiều vụ đang lên báo những ngày gần đây là vụ cưỡng chế đất ở huyện Tiên Lãng (Hải Phòng)những vụ án tham nhũng trong ngành giáo dục do bà Lê Hiền Đức (từ Hà Nội) đã phanh phui và lên tiếng.
Nhìn chung thì chúng ta thấy phần lớn những người bị buộc tội tham nhũng là những nhân viên, quan chức có quyền lực trong tay. Đó là những người đang nắm giữ những chức quan trọng trong các ngành hoặc các dự án, trong chính phủ hoặc thuộc về tư nhân. Từ những dữ kiện này, chúng ta có thể nhận thấy và kê ra vài mẫu số chung :
Một mẫu số chung thứ nhất là phần lớn những người nắm giữ những chức năng quan trọng này phải là những đảng viên của Đảng Cộng Sản VN có tuổi đảng cao hoặc có công trạng và thành tích cách mạng. Khi lên nắm giữ những chức này, họ lại được cho phép nắm giữ quyền quản lý những số tiền (quỹ chi tiêu) rất lớn.
Mẫu số chung thứ hai là những người tham nhũng này thường cùng nằm chung chỗ và họp thành nhóm, nghĩa là có một sự thông đồng từ trên xuống dưới trong cùng một tổ chức hay cùng một tập đoàn. Tức là ít khi họ dám lạm quyền một mình mà ngược lại họ thường hùa với nhau thành một nhóm để cùng chia chác vơ vét.
Mẫu số chung thứ ba là phần lớn những vụ tham nhũng thường là những vụ cướp đất đai để chia chác và thường xảy ra ở nhiều vùng địa phương trong đó các quan chức địa phương huyện và xã của các Ủy Ban Nhân Dân nắm quyền sinh sát trong tay.
Mẫu số chung thứ tư là luật pháp VN không được chặt chẽ, thống nhất và nghiêm minh. Thời gian phạt tù quá nhẹ và thay đổi tùy vùng xử án.
Mẫu số chung thứ năm là có vẻ (tôi không dám quả quyết) các quan chức VN coi Trời bằng vung. Hầu hết ai có quyền chức và nắm giữ những số tiền chi tiêu lớn đều có máu tham. Thành ra vì lá nhiều và không xịt thuốc sâu, sâu cứ bò ra khắp nơi trên cây và thi nhau tha hồ ăn lá và mạnh ai nấy ăn, một tình trạng tham nhũng trầm trọng đang lan rộng trong các ngành khắp nơi trong nước.

            Nguyễn Duy Vinh, TS ngành Cơ Khí Động Học hiện đang làm việc ở Phi Châu.
Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 05:55
Nhãn: Tham nhũng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét